×
TÌM KIẾM

Đức Chúa Trời có sẵn lòng chỉ dẫn cho tôi trong cuộc sống không?

Bởi Marilyn Adamson

Đức Chúa Trời sẽ cho chúng ta định hướng trong cuộc đời chúng ta nếu chúng ta cầu hỏi và tin cậy Ngài. Đây là một vài ví dụ dựa trên kinh nghiệm cá nhân về cách Chúa có thể hướng dẫn bạn rõ ràng như thế nào…

Một trong những niềm vui của cuộc sống tôi đó là làm theo điều tôi biết chắc đó là ý muốn của Chúa.

Tôi yêu thích cách Chúa bắt đầu. Đây là một vài phương cách tôi đã kinh nghiệm:

1. Ngài khiến chúng ta tập trung vào một nhu cầu hoặc một cơ hội.

2. Chúng ta cầu hỏi Ngài để giải quyết nó. Chúng ta chờ đợi sự dẫn dắt của Ngài.

3. Chúng ta đơn thuần bước theo sự chỉ dẫn. Đôi khi chúng ta bắt đầu làm nó mà không biết tất cả kế hoạch về nó, nhưng điều đó không sao cả. Chúng ta sẽ bước theo bất kỳ sự chỉ dẫn nào Chúa ban cho chúng ta.

Có rất nhiều phân đoạn Kinh Thánh hướng dẫn chúng ta thực hiện điều này. Đây là một vài câu trích dẫn:

“Linh hồn chúng tôi trông đợi Đức Giê-hô-va; Ngài là nguồn tiếp trợ và cái khiên của chúng tôi. Lòng chúng tôi sẽ vui vẻ nơi Ngài, vì chúng tôi đã tin cậy nơi Danh Thánh của Ngài. Lạy Đức Giê-hô-va, xin sự nhân từ Ngài tuôn đổ trên chúng con, đúng như chúng con hi vọng nơi Ngài.” Thi thiên 33:20-22

“Trong ngày con kêu cầu, Chúa đáp lời, giục lòng con can đảm và mạnh mẽ.” Thi thiên 138:3

Sự hướng dẫn của Chúa, sự thành tín của Ngài khi chúng ta kêu cầu Ngài là một phần quan trọng trong đời sống của tôi. Ngài rất rõ ràng. Sự hướng dẫn của Ngài là rõ ràng.

Đôi khi tôi sẽ chia sẻ ví dụ với bạn, với hy vọng gây dựng đức tin của bạn, khải tượng của bạn trong việc chờ đợi nơi Chúa và nhìn thấy sự dẫn dắt của Ngài dành cho bạn.

Đây là một ví dụ về nơi Chúa bắt đầu.

Nhiều lần, Đức Chúa Trời đặt để vào tấm lòng tôi để viết những lá thư cho những người bạn của tôi hoặc họ hàng của tôi chưa biết về Chúa Giê-xu, và chia sẻ về Phúc Âm cho họ. Tôi rất trung tín làm điều đó. Những phản hồi của họ không phải là mối quan tâm của tôi.

Tôi chỉ biết là Chúa muốn tôi viết những lá thư đó. Những cơ hội cứ mở ra cho tôi. Ví dụ như, trong một hoàn cảnh khó khăn xảy ra với tôi, một người họ hàng của tôi đã nhận xét về “đức tin lớn” của tôi.

Một vài ngày sau, tôi viết thư cho cô ấy để giải thích rằng đức tin của tôi không phải là vấn đề. Chúng ta có thể tin cậy Chúa vì Ngài là Đấng đáng tin cậy.

Tôi nói với cô ấy rằng, “Nếu chị yêu cầu em trở thành một người thiết kế nội thất cho chị - điều đó không xảy ra vì chị có đức tin lớn. Nhưng vì em thật sự là một người thiết kế nội thất xuất sắc!” Và sau đó tôi bắt đầu giải thích tại sao Chúa là Đấng đáng tin cậy.

Vậy tôi đã trung tín trong việc viết thư cho từng người mà Chúa mang đến trong tâm trí tôi. Tôi sẽ cầu hỏi Ngài, “Con nên viết điều gì cho người này?’

Khi Chúa ban cho tôi 1 thông điệp phù hợp, tôi viết cho họ. Điều này dường như diễn ra hằng năm.

Vào một năm nọ, tôi muốn viết một bài viết để in ra và gửi cho những người hàng xóm hay nhân viên trong các cửa hàng trong thời gian Giáng Sinh. Tôi biết ai cũng bận rộn trong thời gian này. Nhưng tôi cũng biết là nhiều người vẫn chưa được biết Lẽ Thật về Giáng Sinh và Chúa Giê-xu mang điều gì đến cho họ. Do đó, gửi đến mỗi người một bài viết như là một cách đơn giản để tiếp cận.

Khá là đáng sợ khi viết một điều gì đó “cho công chúng”. Tôi cảm thấy như bị phơi bày. Tôi tự hỏi liệu tôi có phải là một nhà văn đủ tốt để làm điều gì đó như thế không. Trong sự rụt rè của mình, tôi đã dành trọn một năm để viết một bài báo đó!

Tôi trau chuốt một đoạn xong rồi lại vứt nó đi. Nó là nơi tôi thử nghiệm. Phòng thí nghiệm của tôi. Một năm xuyên suốt để có thể viết được một bài báo! Thật không thể tin được, tôi biết mà.

Trong suốt khoảng thời gian này, tôi được mời để dự phần trong hội nghị của một tổ chức Cơ đốc. Rốt cuộc là, đứa con gái 4 tuổi của tôi đã bị bệnh và tôi đã phải bỏ lỡ 95% cuộc hội nghị đó.

Trừ một giờ quan trọng nhất mà tôi tham dự được vì con gái tôi cũng đủ khoẻ để tham dự…

Chúng tôi leo lên khán đài phía dưới, ở cuối khán phòng khổng lồ này, trên tay là những cuốn sách tô màu và bút màu.

Khi nhìn qua đám đông 5.000 người, tôi thưa với Chúa: “Con tự hỏi phải làm gì để tìm được Linda trong đám đông này?” Linda là một nhà văn truyền giáo xuất sắc, và tôi muốn hỏi cô ấy một số câu hỏi về việc viết lách.

Chưa đầy hai phút sau, Linda bước vào cửa sau của khán phòng, ở tầng trệt, và đứng ngay dưới chân tôi. Tôi chỉ đơn giản là nghiêng người và vỗ nhẹ vào vai cô ấy. Chúng tôi gặp nhau trong bữa trưa ngày hôm đó… ngày cuối cùng của hội nghị.

Một lần nữa, Chúa đã chu cấp.

Khi cả hai đứa con của tôi đã đủ lớn để vào tiểu học, tôi nói với Chúa: “Con nghĩ Ngài muốn con viết nhiều bài về truyền giáo hơn. Nhưng chúng con sẽ phải tìm cách làm việc hiệu quả hơn là viết một bài báo mỗi năm.”

Trong vòng vài tháng, có người mời tôi làm người viết cho một loạt bài truyền giáo mà họ muốn thực hiện trên tất cả các ngôi trường đại học ở Hoa Kỳ. Nó bao gồm các bài báo in, áp phích, quảng cáo trên báo của trường.

Cuối cùng nó dẫn đến EveryStudent.com, bằng 45 ngôn ngữ, tiếp cận hơn 150 triệu người cho đến nay. Nhưng đó là một câu chuyện khác.

Điều tôi muốn bạn nắm bắt là đi theo Đức Chúa Trời bất cứ điều gì Ngài dẫn dắt. Nó đã bắt đầu bằng việc viết một lá thư cho bạn bè và người thân. “Ai trung tín trong việc nhỏ, sẽ trung tín trong việc lớn.” Lu-ca 16:10

Hãy xin Chúa dẫn dắt bạn. Lắng nghe những gì Ngài đặt vào tấm lòng của bạn. Cầu xin Ngài cung ứng những gì cần thiết. Sau đó hãy làm theo. Sợ hãi cũng không sao. Hãy trông cậy nơi Ngài.